Mùa hè này Man United không bán được bất kỳ cầu thủ đội một nào của mùa trước. Rashford, Zirkzee và tất cả những người vốn định thanh lọc hè này cuối cùng đều ở lại thành công. CLB suốt không hạ được quyết tâm, còn tính cách của Carrick cũng trở thành một lý do để các cầu thủ này nhất quyết không đi.
Theo phóng viên bám đội Man United Samuel Luckhurst, Carrick tính hiền nghĩa là bất kỳ cầu thủ nào đang rao bán cũng biết: dù ở lại, vẫn có cơ hội nhận vị trí quan trọng trong đội. Nếu đổi thành HLV trước Ruben Amorim, họ chẳng có cửa.
Ví dụ tiền vệ cánh Anh 28 tuổi Rashford, sau khi lỡ thương vụ 30 triệu euro đến Barca theo dạng mua đứt, từ chối gia nhập các CLB Premier League và Super Lig Thổ Nhĩ Kỳ, kết quả được trao áo số 9 Man United, trở lại đá chính trong đội.
Nếu vẫn là Amorim cầm quân, sớm đã “thanh lọc lớn” kiên quyết như hè 2025. Khi ấy Hojlund vốn cũng muốn ở lại tranh suất, nhưng Amorim ở cả trận giao hữu lẫn trận chính đều kiên quyết không đưa cậu ấy vào danh sách lớn, nói rõ là hết cửa, cuối cùng buộc trung phong Đan Mạch đồng ý cho Napoli mượn.
Mùa trước Hojlund giúp Napoli vào Champions League, kích hoạt điều khoản mua đứt 44 triệu euro, trở thành nguồn thu chuyển nhượng lớn nhất hè này của Man United. Không chỉ vậy, Man United khi ấy cũng bán Antony, Garnacho và những cầu thủ Amorim không muốn.
Đối chiếu lại, báo Anh từ lâu đã thấy hè này Man United chẳng thể xảy ra “xả hàng lớn”, vì cầu thủ trong đội đều hiểu cách Carrick quản lý nhân sự, và lấy đó mà nắm ông. Ở điểm này, HLV Carrick có lẽ nên học ân sư Sir Ferguson.
Mùa hè 1995, 31 năm trước, Ferguson khi ấy chưa phải “Ngài” một hơi bán Paul Ince, Andrei Kanchelskis và Mark Hughes, ba trụ cột thế hệ vô địch đầu, thu 14 triệu bảng, mà không ký tân binh nào. Huyền thoại Liverpool Alan Hansen châm biếm Man United “dựa vào trẻ con sẽ chẳng được gì”, nhưng Ferguson, Cantona và Class of 92 đã tát thẳng vào mặt ông.
Tất nhiên, Carrick cũng còn cần xây mạng lưới của riêng mình; rõ ràng ông chưa có uy vọng như Ferguson. Ngày xưa Ferguson bán người, không lo không tìm được bến đỗ. Bạn thân “Big Sam” Allardyce vừa tiếp quản Newcastle năm 2007 đã bỏ 6 triệu bảng mua Alan Smith mà Man United muốn bán.
Roy Keane sau khi cãi nhau với Ferguson gần như cắt đứt qua lại, nhưng trong hai năm rưỡi cầm quân Sunderland, người Ireland cứng rắn vẫn ký từ ông chủ cũ tới 5 cầu thủ. Một cựu đội trưởng Man United khác, Steve Bruce, cũng đưa Wes Brown và John O’Shea về Sunderland. Còn David Moyes, Everton của ông năm ấy bị gọi là “Man United 2”.
Các HLV danh tiếng ở Man United thường ra tay dứt khoát; Van Gaal là một trong những người xuất sắc nhất, ông thanh lọc điên cuồng Shinji Kagawa, Wilfried Zaha, Michael Keane, Danny Welbeck, Nani, Evans, van Persie, Javier Hernandez và đủ loại cầu thủ ông không hài lòng. Tất nhiên, “đầu bếp Van” cũng mở ra tiền lệ bất lợi là Man United bán rẻ cầu thủ.
Sự xuất hiện của Mourinho từng sửa phần nào thói ấy; Morgan Schneiderlin, Memphis Depay, Blind và Sam Johnstone mà ông bán đều không gây lỗ lớn, có lẽ vì hợp tác với Mou nâng danh tiếng cầu thủ.
Ratcliffe đã thành công hạ cấu trúc lương của cầu thủ Man United; sau hè này, tổng quỹ lương giảm 13,4 triệu bảng, chủ Quỷ đỏ sẽ hy vọng điều đó giúp bán cầu thủ tốt hơn trong tương lai.


